Dear Friends and Family.
THANK YOU for being with us to honor and remember our Mother, Maria Bui Le. Your presence means more than words can express. Whether you came to pray, attend the mass, or the burial, know that you have comforted us with your silence and your presence was a true gift.
In times of sorrow, we are reminded of how precious our human connections are and how deeply love endures. In loss we celebrate life and the preciousness of what we do have within our reach.
In our Mom's honor, we hope you carry with you the memory of her grace, her strength, her unwavering faith, her love for all things great and small; thus, are able to feel God's presence in everyone and with everything around you. In case you are not able to make it, please allow me to share the words from one of my Mom's guiding prayers, that of St. Francis of Assissi and my eulogy, which will not be delivered at the funeral mass because it is too long. Here, oblige me the honor of sharing both below:
"Prayer of St. Francis of Assisi"
Lord, make me an instrument of Your peace;
Where there is hatred, let me sow love;
Where there is injury, pardon;
Where there is doubt, faith;
Where there is despair, hope;
Where there is darkness, light;
And where there is sadness, joy.
O Divine Master,
Grant that I may not so much seek
To be consoled as to console;
To be understood, as to understand;
To be loved, as to love;
For it is in giving that we receive,
It is in pardoning that we are pardoned,
And it is in dying that we are born to Eternal Life
My eulogy in honor of my Mom:
Love. Loyalty. Family. Faith. Devotion. Sacrifice.
This is what my mother, Maria Bui, is about.
She lived over 92 years—a long life shaped by strength, resilience, and most of all, grace.
The final chapter of her life was marked by a difficult, prolonged journey with dementia—one that stretched more than two decades.
For the first ten years, her condition was misunderstood and misdiagnosed.
It complicated her care, isolated her, and tested the endurance and compassion of everyone around her.
God gave my Mom a heavy cross to bear and that she did, with strength, resiliency, and fierceness.
Her fierceness often showed through—tempered by a quiet charm that softened her bold spirit.
But in those final 12 years—especially the last six, when I became her full-time caregiver—I came to see her more clearly than ever before.
She was no longer the commanding matriarch many remembered.
In her vulnerability, in her confusion, in her need and fragility, she became something even greater: a living image of God’s grace.
She was, without a doubt, His greatest gift to me.
Caring for her 24/7 was not easy.
She became too much for others to manage. Too much even for medical institutions to handle.
But in that sacred difficulty, I was given a front-row seat to the raw, unfiltered beauty of being human.
I witnessed her moments of joy and confusion. Sorrow and tenderness. Lucidity and peace.
And through it all, I witnessed something even deeper: the presence of God.
The Holy Spirit moved through her surroundings, through her body, through our prayers.
The Blessed Mother stood by her, gentle and protective.
And grace—grace was not just an idea. It was alive.
It sustained us. It carried us. It sanctified even our darkest days.
This journey led us here—to American Martyrs Church, our spiritual home.
We were embraced here by all the parishioners at Mass who would greet her with sparkles in their eyes, their warm smiles, their open embrace—by Monsignor Barry, Father Joe, and Father Emmanuel.
In God's love, my mother received the Last Rites of the Church not once, but twice, by our three resident priests—a powerful reminder that God never left her side, not for a moment.
Today, we remember Maria Bui not just as our mother, grandmother, or friend—but as a daughter of God whose life was marked by unwavering faith.
She gave her all. She ran the race. She kept the faith.
And now, she rests in eternal peace, wrapped in the love of the God she served so faithfully.
On behalf of our entire family, we express our deepest gratitude to each and everyone of you for walking with us through this difficult time, in this sacred moment.
In God's love and grace,
Ninon Pope
Kính gửi Quý thân bằng quyến thuộc,
XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN vì đã đến cùng chúng tôi tưởng niệm và tiễn biệt Mẹ chúng tôi, Maria Bùi Lê. Sự hiện diện của quý vị có ý nghĩa lớn lao vượt quá ngôn từ. Dù quý vị đến để cầu nguyện, tham dự Thánh lễ hay tiễn đưa đến nơi an nghỉ cuối cùng, xin biết rằng sự im lặng và hiện diện của quý vị đã mang đến cho chúng tôi niềm an ủi sâu sắc và là một món quà thật quý giá.
Trong những lúc đau buồn, chúng ta càng cảm nhận rõ hơn sự thiêng liêng của tình người và sức mạnh bền bỉ của tình yêu. Trong mất mát, ta tìm được sự sống và trân trọng những điều quý báu vẫn còn quanh ta.
Khi quý vị ra về, chúng tôi mong rằng quý vị sẽ mang theo trong tim hình ảnh ân cần của Mẹ chúng tôi—sự duyên dáng, sức mạnh, đức tin vững vàng, và tình yêu của bà dành cho tất cả, dù lớn hay nhỏ. Mong quý vị luôn cảm nhận được sự hiện diện của Thiên Chúa nơi mọi người và trong vạn vật quanh mình.
Cho phép tôi được chia sẻ với quý vị lời kinh dẫn dắt cuộc đời Mẹ tôi—Lời nguyện của Thánh Phanxicô Assisi—cùng bài điếu văn của tôi, bài mà vì thời gian giới hạn, tôi không thể trình bày đầy đủ trong Thánh lễ, nhưng hy vọng quý vị cho phép tôi được gửi gắm nơi đây:
Lạy Chúa, xin hãy dùng con như khí cụ bình an của Chúa;
Nơi nào oán thù, xin cho con gieo yêu thương;
Nơi nào bị tổn thương, xin cho con đem tha thứ;
Nơi nào nghi ngờ, xin cho con đem đức tin;
Nơi nào thất vọng, xin cho con đem hy vọng;
Nơi nào tối tăm, xin cho con đem ánh sáng;
Nơi nào buồn phiền, xin cho con đem niềm vui.
Lạy Thầy Chí Thánh,
Xin cho con không tìm an ủi, nhưng biết an ủi người khác;
Không tìm được cảm thông, nhưng biết cảm thông người khác;
Không tìm được yêu thương, nhưng biết yêu thương người khác;
Vì chính khi cho đi là khi được nhận lãnh,
Chính khi thứ tha là khi được thứ tha,
Chính khi chết đi là khi được sống lại trong sự sống đời đời.
ME CUA TOI
Tình yêu. Lòng trung thành. Gia đình. Đức tin. Sự tận tụy. Hy sinh.
Đó chính là con người của mẹ tôi, Maria Bùi.
Bà đã sống hơn 92 năm—một cuộc đời dài được hình thành từ sức mạnh, sự kiên cường, và trên hết là ân sủng.
Chương cuối của cuộc đời bà là một hành trình dài và khó khăn với căn bệnh sa sút trí tuệ—kéo dài hơn hai thập kỷ.
Trong mười năm đầu tiên, bệnh tình của bà bị hiểu sai và chẩn đoán sai.
Điều đó khiến việc chăm sóc trở nên phức tạp, khiến bà bị cô lập và thử thách lòng nhẫn nại cũng như lòng từ bi của những người xung quanh.
Chúa trao cho mẹ tôi một thánh giá nặng nề, và bà đã can đảm vác lấy với sức mạnh, sự kiên cường và tinh thần mãnh liệt.
Tính cách mạnh mẽ của bà thường bộc lộ—nhưng luôn được làm dịu đi bởi nét duyên ngầm đầy thầm lặng.
Nhưng trong 12 năm cuối đời—đặc biệt là sáu năm cuối khi tôi trở thành người chăm sóc bà toàn thời gian—tôi đã nhìn thấy bà rõ hơn bao giờ hết.
Bà không còn là người phụ nữ quyền uy mà nhiều người từng nhớ đến.
Trong sự yếu đuối, lẫn lộn, và mong manh, bà đã trở thành một điều còn lớn lao hơn: hình ảnh sống động của ân sủng Thiên Chúa.
Bà chắc chắn là món quà lớn nhất mà Thiên Chúa đã ban cho tôi.
Việc chăm sóc bà suốt ngày đêm không hề dễ dàng.
Bà trở nên quá sức đối với những người khác và ngay cả các cơ sở y tế.
Nhưng trong gian khó thiêng liêng đó, tôi đã được chứng kiến tận mắt vẻ đẹp thuần khiết của thân phận con người.
Tôi chứng kiến những khoảnh khắc vui vẻ và bối rối của bà. Nỗi buồn và sự dịu dàng. Sự minh mẫn và bình an.
Và xuyên suốt tất cả, tôi nhận thấy một điều sâu sắc hơn: sự hiện diện của Thiên Chúa.
Chúa Thánh Thần hiện diện quanh bà, trong thân thể bà, và trong những lời cầu nguyện của chúng tôi.
Đức Mẹ luôn hiện diện bên cạnh bà, dịu dàng và che chở.
Ân sủng—không chỉ là một khái niệm. Nó sống động.
Nó nâng đỡ chúng tôi. Nó dìu dắt chúng tôi. Nó thánh hóa cả những ngày tăm tối nhất.
Hành trình đó đã đưa chúng tôi đến đây—Nhà thờ American Martyrs, ngôi nhà thiêng liêng của chúng tôi.
Chúng tôi được các giáo dân chào đón bằng ánh mắt sáng lấp lánh, nụ cười ấm áp, và vòng tay rộng mở—bởi Đức Ông Barry, Cha Joe, và Cha Emmanuel.
Trong tình yêu Thiên Chúa, mẹ tôi đã được lãnh nhận các Bí tích sau cùng không chỉ một mà hai lần từ ba vị linh mục của giáo xứ—một dấu chỉ mạnh mẽ rằng Thiên Chúa chưa từng rời xa bà, dù chỉ một khoảnh khắc.
Hôm nay, chúng ta tưởng nhớ Maria Bùi không chỉ là người mẹ, người bà, hay người bạn—mà là một người con của Thiên Chúa, với cuộc đời được đánh dấu bởi đức tin vững bền.
Bà đã dâng hiến tất cả. Bà đã hoàn tất cuộc chạy. Bà đã giữ vững niềm tin.
Và giờ đây, bà yên nghỉ trong bình an vĩnh cửu, được ôm ấp trong tình yêu của Thiên Chúa mà bà đã hết lòng phụng sự.
Thay mặt toàn thể gia đình, chúng tôi xin bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đến từng người trong quý vị đã cùng đồng hành với chúng tôi trong thời khắc khó khăn và thiêng liêng này.
Trong tình yêu và ân sủng của Thiên Chúa,
Nga Le