Tôi gặp cậu Mác lần đầu vào năm 2002, khi tôi và Nga vừa mới quen nhau và có dịp đến thăm cậu. Ấn tượng đầu tiên của tôi về cậu là một người vui vẻ, ân cần và luôn yêu thương con cháu. Cậu đối xử với tôi như một người thân trong gia đình.
Năm 2003, tôi có cơ hội làm việc ở Sài Gòn, và cậu đã cho tôi ở nhờ nhà của cậu một thời gian. Trong thời gian sống chung, tôi có dịp cùng cậu đi đây đó và tham gia sinh hoạt ở Nhà thờ. Tôi thấy cậu rất thân thiện, hào phóng với mọi người xung quanh và sẵn sàng giúp đỡ những ai gặp khó khăn, dù cậu sống rất tiết kiệm với chính mình. Đôi khi, tôi thấy cậu ăn bánh mì cũ đã khô từ nhiều ngày trước.
Cậu có đến Úc và thăm gia đình chúng tôi. Đó là một kỷ niệm khó quên. Lần cuối tôi gặp cậu là sau khi cậu vừa trải qua ca mổ tim. Khi tôi đến, cậu đang nằm trên giường, nghe Kinh thánh. Cậu vẫn niềm nở, cười nói vui vẻ như trước. Sau đó, khi cậu qua Mỹ, tôi không có cơ hội gặp lại cậu. Những gì cậu để lại trong tôi đều là những kỷ niệm đẹp.
Xin tạm biệt và sẽ gặp lại cậu trong nước vinh hiển đời đời của Chúa trên thiên đàng.
Trung, Nga, Alina & Sammy from Melbourne, Úc Châu.
................................
I first met Uncle Mac in 2002, when Nga and I had just gotten to know each other and had the opportunity to visit him. My first impression of him was that he was a cheerful, caring person who always loved his grandchildren. He treated me like a family member.
In 2003, I had the opportunity to work in Saigon, and Uncle Mac let me stay at his house for a while. During our time living together, I had the chance to go places with him and participate in activities at the local Church. I found him to be very friendly, generous to those around him, and always ready to help those in need, though he was very frugal with himself. Sometimes, I saw him eating bread that had dried up for several days.
Uncle Mac visited Australia and stayed with our family. That was an unforgettable memory. The last time I saw him was after he had just undergone heart surgery. When I arrived, he was lying on the bed, listening to the Bible. He was still cheerful, smiling, and talking happily like before. After that, when he went to the U.S., I no longer had the chance to meet him again. What he left behind in me are all beautiful memories.
Goodbye, and we will meet again in the eternal kingdom of the Lord in heaven.
Trung, Nga, Alina & Sammy, from Melbourne, Australia.